Cuộc sống của các gia đình thầy giáo ở vùng biên bị ảnh hưởng bởi bệnh tật và những khó khăn khác

Thầy Hiền, 40 tuổi, ở Tương Dương, Nghệ An, đã tình nguyện lên vùng núi dạy học trong 4 năm và lấy vợ trong 4 tháng. Tuy nhiên, ông bị bệnh hiểm nghèo và không có tiền cứu chữa.

Chúng tôi được thầy Lê Tuyên Huấn, Hiệu trưởng Trường Tiểu học Hữu Khuông ở huyện Tương Dương, tỉnh Nghệ An, dẫn đến thăm thầy giáo Moong Văn Hiền, 40 tuổi, trú bản Xốp Cháo, xã Lượng Minh, huyện Tương Dương.

Hình ảnh của thầy Hiền gầy gò, đen sạm được nhìn thấy trên giường bệnh. Thầy từ một người đàn ông khỏe mạnh, trụ cột của gia đình, giờ chỉ nằm một chỗ do viêm màng não.

Thầy Hiền tình nguyện viết đơn vào xã Hữu Khuông đi dạy. Được hơn 4 năm, nay thầy Hiền phát hiện mắc bệnh hiểm nghèo (Ảnh: Nguyễn Phê).

Thầy Hiền là giáo viên tình nguyện đầu tiên và duy nhất đến nay gửi đơn tình nguyện đến Trường Tiểu học Hữu Khuông. Đây là một khu vực vùng sâu đặc biệt khó khăn vì nó nằm biệt lập giữa núi rừng và bên ngoài hồ thủy điện Bản Vẽ.

Thầy Huấn chia sẻ, “Thầy Hiền làm đơn tình nguyện về trường công tác từ năm 2021 và chủ nhiệm lớp 3. Quá trình công tác, thầy luôn cố gắng hoàn thành nhiệm vụ được giao, tận tâm với nghề, hiền lành, hòa đồng, ít nói. Tháng 2 vừa rồi, thầy mới cưới vợ thì tháng 6 đã lâm bệnh hiểm nghèo, hoàn cảnh vô cùng khó khăn”.

Sau đó thầy Hiền được đưa xuống bệnh viện tỉnh điều trị (Ảnh: Nguyễn Phê).


Thầy Hiền là người dân tộc Khơ Mú và anh ấy sinh ra và lớn lên trong gia đình nghèo khó, anh ấy có 5 anh em. Ngay từ khi còn nhỏ, thầy đã tự hứa dù khó khăn thế nào cũng sẽ cố gắng học thật giỏi để sau này có nghề nghiệp ổn định, thay đổi số phận cũng như cuộc sống ở bản làng. Sau nhiều năm đèn sách và nỗ lực, thầy cuối cùng đã hoàn thành tâm nguyện của mình, trở thành giáo viên tiểu học ở bản làng gieo chữ. Thầy Hiền là niềm tự hào của cả gia đình và bản làng Xốp Cháo.

Mãi đến năm 40 tuổi, thầy Hiền mới gặp và kết hôn với chị Mạc Thị Tấm (34 tuổi). Chị Tấm không có việc làm ổn định, ai thuê gì làm nấy, không có ai thuê làm thì lại vào rừng hái măng.

Ông Lô Văn Danh, Trưởng bản Xốp Cháo, xã Minh Lượng chia sẻ, thầy Hiền lấy vợ muộn, cưới đầu năm nay. Thầy cô phải ở lại trường và về nhà vào cuối tuần vì trường học ở xa và đi lại khó khăn.

Tuy nhiên, sau đó do điều kiện gia đình kinh tế khó khăn nên chị Tấm phải đưa chồng về quê để chăm sóc nhờ phép mầu (Ảnh: Nguyễn Phê).

“Cưới vợ được 3 tháng, thầy Hiền quyết định vay ngân hàng 200 triệu để sửa sang lại căn nhà sàn xuống cấp sống cùng bố mẹ. Khi đang tháo dỡ nhà sàn, vợ chồng thầy đưa số tiền trên xuống nhà em gái nhờ cất giúp thì không may nhà em gái gặp hỏa hoạn. Ngôi nhà em gái bị lửa thiêu trụi hoàn toàn, 200 triệu đồng thầy Hiền nhờ cất giúp cũng tan thành tro. Không còn tiền để sửa nhà cũng không có chỗ ở, vợ chồng thầy Hiền cùng cha mẹ già đành qua nhà người em trai gần đó ở nhờ. Khó khăn chưa qua thì gần một tháng sau, thầy Hiền phát hiện mắc bệnh hiểm nghèo, giờ nằm một chỗ như người thực vật, nhìn cám cảnh lắm”, ông Danh chia sẻ.

Tại bệnh viện, thầy Hiền được kết luận bị viêm màng não và phải thở bằng máy và ăn qua ống xông thực quản. Sau 1 tháng điều trị, thầy Hiền tỉnh lại và sức khỏe dần tốt hơn. Người nhà đã xin về bệnh viện tuyến huyện để tiếp tục điều trị gần nhà, giúp giảm chi phí và tiện ích chăm sóc.

Ở quê căn nhà sàn của người em trai là nơi duy nhất vợ chồng chị Tấm ở nhờ (Ảnh: Nguyễn Phê).

Chị Tấm nghẹn lời, “Chỉ 3 tháng sau khi cưới thì biến cố ập đến, nhà không có ở, vợ chồng tôi còn gánh thêm khoản nợ ngân hàng 200 triệu đồng. Giờ chồng lâm bệnh hiểm nghèo, sống dở chết dở thế này, một mình tôi biết xoay xở làm sao đây. Chỉ mong anh ấy sớm khỏe lại để cùng tôi gánh vác cuộc sống. Chúng tôi mới cưới nhau được mấy tháng và chưa có đứa con nào”.

Gia đình đã yêu cầu thầy Hiền về nhà tự chăm sóc sau hơn 3 tháng điều trị và không còn khả năng vay mượn. Đến nay, thầy Hiền vẫn nằm một chỗ, không thể nói, không thể nhận thức được và hoàn toàn phụ thuộc vào người thân. Chị Tấm túc trực đã chăm sóc chồng và không làm gì kiếm thu nhập kể từ khi chồng mắc bệnh hiểm nghèo.

Bố mẹ của chồng đã già đi. Cuộc sống của cả gia đình, cũng như thuốc thang, bỉm, sữa của thầy Hiền, phụ thuộc vào vợ chồng người em trai và sự hảo tâm của đồng nghiệp và các cơ quan ban ngành địa phương.

Trường Tiểu học Hữu Khuông phối hợp với Liên đoàn lao động huyện Tương Dương đã tìm kiếm hơn 40 triệu đô la để hỗ trợ chữa trị cho thầy Hiền sau khi nhận thức được tình hình. Đại diện trường thường đến thăm gia đình và khuyến khích họ vượt qua khó khăn và bệnh tật.

“Sắp tới, chồng có lịch tái khám và điều trị mà tôi không biết trông chờ vào đâu để vay tiền cả…”, (Ảnh: Nguyễn Phê).

Chị Tấm gạt nước mắt khi nghe tiếng chồng ú ớ, nhẹ nhàng cầm chiếc khăn mỏng lau qua khuôn mặt và đôi tay của chồng rồi thở dài khi nghĩ về chặng đường dài đầy khó khăn phía trước.

“Sắp tới, chồng có lịch tái khám và điều trị mà tôi không biết trông chờ vào đâu để vay tiền cả. Nợ nần chồng chất rồi mà anh ấy vẫn nằm một chỗ, không biết gì thế này, tôi buồn và lo lắng lắm.

Mong mọi người chia sẻ, giúp đỡ để chồng tôi có thêm cơ hội chữa trị, sớm khỏe mạnh, tiếp tục gieo chữ nơi bản làng” chị Tấm khẩn cầu.